Bụi phấn không rơi trên tóc cô

Ngày xưa cô nói cô dạy thể dục, không được học trò hát "Bụi phấn" để tri ân nhưng với em thì mái tóc trắng những giọt mưa của cô hôm đó là hình ảnh đẹp nhất

Trong các môn học tôi ghét nhất thể dục. Chỉ toàn quơ tay múa chân, chạy nhảy… Vì ghét nên tới tiết thể dục tôi cứ ra rả nói chuyện, chẳng sợ không tiếp thu được thì hỏng kiến thức. Tại hồi đó tôi khờ khạo, nghĩ thể dục chẳng ảnh hưởng gì đến tri thức của một con người. Tệ hơn là tôi chắp tay lạy trời mưa, mưa càng to càng tốt (sẽ được nghỉ thể dục). Nếu bà mụ cho một vóc dáng cao lớn chắc có lẽ tôi không ghét môn học này đến vậy. Vì cái bộ dạng tròn như hạt mít nên không bao giờ vượt qua điểm năm khi nhảy cao nhảy xa, còn nếu chạy cự ly ngắn cự ly dài thì càng … hoảng.

Còn nhớ, đó là năm lớp 12, môn thể dục lớp tôi được cô Nguyễn Thị Thanh phụ trách. Mỗi lần cô thị phạm động tác và cả lớp thực hiện thì trong tích tắc cô sẽ gọi những bạn làm sai đứng trước lớp và phải làm lại bằng được mới thôi. Lúc nào tôi cũng luôn phải đứng trước lớp cho cô sửa động tác, chúng bạn cười rần rật làm tôi… ê cả mặt, dù tôi biết mình phải trả giá cho thái độ học hành không nghiêm túc, luôn trong tâm thế học cho có, để khỏi ở lại lớp.

Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó, lớp chúng tôi học ném tạ, tôi vì không quá lưu tâm lời cô phải đứng yên vị, không được chạy nhảy lung tung nên có đùa trong tiết học rồi vùng chạy khỏi nơi quy định, kết quả đã bị một quả tạ 3 kg rơi trúng… hông. Cô chạy lại đỡ tôi dậy, chỗ bị đau đã bầm tím. Sáng hôm sau cô đến nhà thăm, tôi bảo không sao nhưng cô nhất định chở tôi đi chụp phim. Trên đường về, cô dặn: "Làm việc gì cũng hết sức tập trung, một chút bất cẩn thì hậu quả sẽ lớn lắm đấy! Thật may là quả tạ chỉ rơi trúng phần mềm, không có nhiều may mắn cho những lần cẩu thả đâu em".

Lại nhớ một hôm trời bất chợt mưa tầm tã, ra nhà xe thì phát hiện bánh sau không còn chút hơi nào. Các bạn đều lần lượt ra về, tôi dắt bộ trong mưa vì không có xu nào trong túi. Nhà tôi cách trường khá xa.

Bụi phấn không rơi trên tóc cô - Ảnh 1.

Giờ học thể dục tại một trường THCS ở Phú Yên. Ảnh: K.HÀ

Đi đã được nửa đoạn đường, mưa giật chiếc áo trắng bay phần phật trong gió. Nước len vào người, tôi lạnh cóng, lê từng bước, một tay cầm ghi-đông xe, một tay lau nước mắt vì tủi. Bỗng tôi nghe giọng nói quen quen "Xe bị thủng rồi hả em?" Ngước lên thì thấy cô Thanh trước mặt. Tôi chưa kịp trả lời thì cô nói dứt khoát như một mệnh lệnh:

- Đưa xe em đây, lấy xe cô về!

Tôi ngập ngừng:

- Còn… cô…?

- Không sao, cô biết từ chỗ này về nhà em đã là đoạn đồng thì không tìm đâu ra tiệm vá xe!

- Nhưng nhà cô cũng thật xa nơi này?

- Cô thích đi bộ, cũng như tập thể dục vậy. Em không thấy cô luôn tới trường bằng xe đạp hả?

Nói xong thì cô dắt xe tôi đi trong mưa. Đứng nhìn cô bước từng bước vững vàng, gió thổi bung chiếc mũ áo mưa trên đầu, mưa trắng xóa trên tóc… Tôi thương cô vô cùng.

Sau lần mắc mưa đó, tôi bị bệnh phải nghỉ học cả tuần. Lành bệnh, tôi phải khổ sở hỏi han bài vở. Cũng nhờ vậy mà tôi hiểu rằng thể dục là môn mà người ta phải luyện tập cả đời, có gì quan trọng bằng sức khỏe đâu. "Chỉ có một tinh thần minh mẫn trong một cơ thể khỏe mạnh" - cô thường nói như vậy mà.

Bao nhiêu năm rời trường, bây giờ trở thành đồng nghiệp nhưng cô đã chuyển vào thành phố sống sau khi lứa học sinh chúng tôi tốt nghiệp. Cô ơi, ngày xưa cô nói cô dạy thể dục, không được học trò hát "Bụi phấn" để tri ân nhưng thưa cô, với em thì mái tóc trắng những giọt mưa của cô hôm đó là hình ảnh đẹp nhất mà em từng thấy. 

NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN

Xem bài theo ngày